Cây hồ tiêu: Giải pháp thời biển chết?

Cây hồ tiêu: Giải pháp thời biển chết?

Tin tức: http://www.facebook.com/VOATiengViet, http://www.youtube.com/VOATiengVietVideo, http://www.voatiengviet.com. Nếu không vào được VOA, xin các bạn hãy vào http://vn3000.com để vượt tường lửa.

Thổ nhưỡng Bắc miền Trung được mệnh danh là khắc tinh của mọi loài cây bởi ngoài yếu tố đất đai cằn cỗi, nắng hạn và gió Lào đã không có bất kỳ loại hoa màu nào tồn tại, ngay cả rừng lâu năm vẫn có nguy cơ chết khô vì nắng hạn. Nông nghiệp nghèo nàn, đời sống người dân nơi đậy chủ yếu dựa vào nghề biển. Nhưng biển nhiễm độc hơn hai năm nay, người ta lại quay về với nông nghiệp, cây hồ tiêu từng có một thời làm thay đổi đời sống Bắc miền Trung, sau một thời gian ngủ quên, giờ được đánh thức.

Ông Lê Văn Sơn, chủ vườn tiêu ở Cam Lộ, Quảng Trị, cựu nông dân nông trường Tân Lâm, chia sẻ với VOA: “Trước đây là nông trường tiêu lớn lắm, là nông trường đầu tiên của miền Nam đây. Tiêu ngày xưa năng suất cao lắm vì đất mới nhưng qua thời gian mấy chục năm thì thổ nhưỡng kém đi, cây tiêu bây giờ bệnh tật nhiều, dân đây trồng tiêu rất là khó khăn.”

Ông Lê Văn Tuấn, chủ vườn tiêu ở Cam Lộ, Quảng Trị, chia sẻ với VOA: “Tiêu giờ hiện tại sợ nhất là nó bị bệnh, nhiều người không phát triển tiêu được, bệnh nhiều nhất hiện nay là chết nhân, chết hàng loạt. Mà trồng tiêu đòi hỏi đầu tư nhiều, ai có nhiều vốn mới có thể trồng được.”

Vùng đất Cam Lộ, Quảng Trị từng có một thời là thủ phủ của cây tiêu miền Nam nói theo cách của người Quảng Trị sau khi hợp nhất hai miền Nam – Bắc và giới tuyến cầu Hiền Lương, vĩ tuyến 17 được phá bỏ. Thời đó, nông trường tiêu Tân Lâm là nguồn cung cấp tiêu sọ cho toàn miền Bắc. Khi mô hình hợp tác xã nông nghiệp được xóa bỏ, nông trường Tân Lâm được tư nhân hóa từng phần và những vườn tiêu hiện tại là một phần nhỏ của nông trường Tân Lâm trước đây. Những gia đình từng bỏ nông trường đi làm biển lại quay về với cây hồ tiêu. Nhưng mọi chuyện đã khác đi rất nhiều.

Ông Lê Văn Tuấn, chủ vườn tiêu ở Cam Lộ, Quảng Trị, chia sẻ với VOA: “Hiện nay thì giá cả nó xuống so với trước đây, giá trước đây là khoảng 200 ngàn một ký nhưng giờ chỉ còn lại 90 ngàn, 95 ngàn một ký thôi cho nên thu nhập về tiêu hạn chế. Thị trường tiêu thụ ở đây không có đầu ra ổn định, chủ yếu dựa vào thương lái thôi.”

Ông Lê Văn Sơn, chủ vườn tiêu ở Cam Lộ, Quảng Trị, cựu nông dân nông trường Tân Lâm, chia sẻ với VOA: “Vùng này cây tiêu là chủ lực nhưng hiện nay họ không thể đưa vào chủ lực được nữa vì dân ở đây bữa nay trồng đa cây hơn.”

Bà Đỗ Thị Hiền, cựu công nhân nông trường Tân Lâm, chia sẻ với VOA: “So với trước thì thu nhập được hơn nhưng năm nay rớt giá nên thu được chỉ khoảng một nửa so với năm ngoái.

Hiện tại, có thể nói rằng số người bỏ biển lên bờ để canh tác nông nghiệp, đi làm thuê khắp nơi với đồng lương bấp bênh, không có bảo hiểm, không có bất cứ sự bảo đảm nào từ phía thuê lao động đang ngày càng tăng cao. Và với những người có được mảnh đất rừng, có được diện tích để canh tác hồ tiêu thì đây gần như là cơ hội cuối cùng để tồn tại, để khỏi phải bôn tẩu làm thuê làm mướn xứ người sau khi biển chết.

Ông Lê Văn Sơn, chủ vườn tiêu ở Cam Lộ, Quảng Trị, cựu nông dân nông trường Tân Lâm, chia sẻ với VOA: “Các loại phân hóa học khả năng phân không được chuẩn. Hệ thống kênh, mương nước tưới cũng không như xưa. Hồi xưa nông trường còn có các giàn máy tưới, rồi các hệ thống nhưng bữa nay hệ thống thủy lợi kém đi.”

Nhưng liệu cây hồ tiêu có cứu được người dân vùng biển chết hay không? Khi thời tiết ngày càng khắc nghiệt, khi mọi thứ phân bón, thuốc trừ sâu đều tăng giá vùn vụt và nguồn phân, thuốc từ Trung Quốc ồ ạt chảy sang Việt Nam đã tiêu diệt gần trọn làng hồ tiêu ở Chư Sê, Tây Nguyên. Thật khó để có câu trả lời cho người nông dân.

(Visited 3 times, 1 visits today)